Jinshanling – The Great Wall of My Dreams
Mình từng đi nhiều nơi xa hơn chuyến này, nhưng toàn đến những nơi khá thân thiện với tiếng Anh. Thực sự mình cũng không nghĩ có ngày mình lại có thể tự đi xa đến thế, tự lần mò đến nơi cách nhà 4500km, lại còn bất cẩn rớt mất điện thoại (phải dùng nhờ máy của bạn), không nói sõi tiếng Trung và cũng chẳng có bạn bè nào ở đây.
Hồi còn nhỏ lúc học về Kỳ quan thế giới, mình đã luôn tò mò và hứa với bản thân lớn lên nhất định phải đi ngắm Trường Thành. Để thực hiện mong muốn ấy, với vốn tiếng Trung hạn chế, mình đã đọc và dùng Google Dịch "774873641" cái review trên Xiaohongshu 小红书 của các bạn người Trung. Lưu về không biết bao nhiêu hình ảnh, bản đồ cung đường nào đẹp, mất bao lâu, di chuyển như nào, vv..vv, để chọn ra đoạn Kim Sơn Lĩnh này.
Some promises to yourself are worth keeping. This was one of them.
Khi vừa xuống cáp treo, thấy đoạn trường thành trước mắt, mình biết là bé Tin hồi nhỏ sẽ rất tự hào về mình. Điều này có thể là bé nhỏ với nhiều người, nhưng việc giữ được lời hứa với bản thân mình, làm việc chăm chỉ và tự mình làm điều mình muốn là một điều rất to lớn với mình. Lúc đó xúc động mém khóc nhưng chợt nhớ ra là phải chụp hình nên... nín luôn!
Trường Thành có nhiều đoạn. Bát Đạt Lĩnh 八达岭 thì quá đông do gần Bắc Kinh và “trùng tu quá đà” (chắc do đông quá), Mộ Điền Dục 慕田峪 đỡ hơn chút nhưng vẫn đông, hay Tư Mã Đài 司马台 ngay Cổ Bắc thì có thể leo đêm nhưng không được tu bổ thường xuyên. Riêng Kim Sơn Lĩnh 金山岭 là đoạn được Nat Geo chọn là đẹp nhất, còn nhiều nét nguyên bản và khá vắng. Từ Cổ Bắc qua đây mất tầm 1 tiếng (~25km), khi đi phải mang theo passport vì sẽ có chặng kiểm tra, xuống xe trình diện công an, ghi thông tin và để lại số điện thoại.
Cảnh vật ở Kim Sơn Lĩnh đã làm mình rất ngỡ ngàng, với núi đá trập trùng nối tiếp nhau, xen lẫn cây lá đỏ lá vàng, và những bức tường thành nhấp nhô theo dáng núi. Thật là một cảnh quan hùng vĩ, bấc giác con người trở nên nhỏ bé, vô hại, và những gì làm chúng ta cảm thấy thành tựu, bỗng chốc hoá nhỏ tí. Đúng thật, phải đi nhiều, mở rộng chân trời của bản thân, mới thấy bản thân mình nhỏ bé dường nào. Nhưng những con người nhỏ bé ấy cũng đã xây nên những bức tường vượt núi kỳ vĩ ấy. Đó là một cảm xúc vừa trân trọng thiên nhiên, vừa ngưỡng mộ trí tuệ và đôi tay của những người xưa đã xây nên công trình này.
Kim Sơn Lĩnh có rất nhiều tháp canh (watch-tower) có mái che, nên mình gặp nhiều người bản địa đi leo núi và cắm trại trên này. Một trải nghiệm mà mình nghĩ khá là hay, nếu sau này có dịp mình cũng chưa chắc dám ngủ lại các tháp canh này. Tuy nhiên ngay dưới chân trung tâm khu du lịch có chỗ nghỉ, có thể ở lại và sáng sớm leo lên đây để ngắm cảnh.
Lần sau quay lại Kim Sơn Lĩnh sẽ đi đoạn dài hơn, thời gian có hẹp và trong nhóm có bạn bị đau chân, nên tôi không thể đi xa hơn. Hẹn lần sau!